Ông bà lão và hũ dưa chuột muối

Có hai ông bà cụ sống rất hoà thuận. Ông bà có cả một vườn dưa chuột. Ông cụ thì thường xuyên chăm sóc vườn dưa, còn bà cụ thì thường làm dưa chuột muối.

Ai cũng nói đó quả là một gia đình hạnh phúc. Vị khách nào đến nhà chơi cũng được tặng một bình dưa chuột muối “đặc sản” mang về. Dần dần, những người con lập gia đình và chuyển đi. Nhưng họ vẫn liên tục được bố mẹ gửi cho những hộp dưa chuột muối. Một thời gian sau, ông cụ mất. Các con ngồi cạnh mẹ, an ủi:

– Chúng con biết mẹ rất thích làm dưa chuột muối, nên chúng con sẽ đặt mua hạt giống, sẽ trồng và chăm sóc dưa chuột cho mẹ.

Người mẹ mỉm cười:

– Cảm ơn các con, nhưng các con không cần trồng dưa đâu, vì mẹ thật sự không hề thích làm dưa chuột muối. Mẹ chỉ hay làm món đó vì bố các con thích trồng dưa chuột mà thôi.

Tất cả những người con đều rất ngạc nhiên, chỉ có người con út có vẻ buồn. Bởi vì bố anh từng kể với anh rằng ông không hề thích trồng dưa chuột, nhưng vì mẹ anh thích làm dưa chuột muối nên ông trồng dưa để làm bà vui lòng mà thôi.

 

❍◌◦❍◌◦❍◌◦❍◌◦❍◌◦❍◌◦❍◌◦❍◌◦❍◌◦❍◌◦❍◌◦
Có thể đây là một câu chuyện cảm động. Ông cụ và bà cụ yêu thương nhau, quan tâm nhau, hy sinh sở thích vì nhau, không những thế việc đó còn có ích cho mọi người xung quanh. Nhưng có phải là đáng buồn không khi ở bên cạnh nhau lâu đến vậy mà đến lúc mất vẫn không thể hiểu được nhau?

 

Có lẽ, sự chia sẻ nên bao gồm cả hai mặt: Tôn trọng và yêu quý sở thích của nhau, đồng thời bản thân mỗi người cũng cần được thể hiện cảm xúc và suy nghĩ thật của chính mình. Nếu 2 ông bà lão sớm biết đó không phải là sở thích của cả 2 thì họ đã có một cuộc sống hạnh phúc hơn nữa với sở thích thật sự của mỗi người và niềm vui khi thỏa mãn bản thân, thỏa mãn lẫn nhau.

Sưu tập
Sen ngọc - 18.12.2016

Gửi phản hồi