“Sài Gòn, Anh Yêu Em”: Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi, Sài Gòn ơi!

"Sài Gòn, Anh Yêu Em" như lời tỏ tình đến thành phố của những con người năng động, tình nghĩa và luôn dành cho nhau tình yêu nồng thắm nhất.

Sài Gòn, Anh Yêu Em là dự án điện ảnh của nhóm đạo diễn Lý Minh Thắng, Huỳnh Lập, La Quốc Hùng. Giữa những thị phi của màn ảnh Việt, phim trở thành làn gió mới và được tán thưởng nhiệt liệt sau buổi chiếu dành cho báo chí. Có nhiều bộ phim hay, nhưng thật sự rất ít tác phẩm tìm được cho mình một linh hồn xuyên suốt như Sài Gòn, Anh Yêu Em. Đó chính là cái khí chất vừa hào sảng vừa ân cần của Sài Gòn.

Những gì thi vị và nên thơ nhất của Sài Gòn được mô tả trong từng khuôn hình. Các cảnh đối lập đan xen nhau giữa hiện đại và hoài cổ, giữa công sở và những ngôi nhà cũ kỹ. Góc quay thay đổi và chuyển cảnh liên tục thể hiện sự đa sắc của thành phố. Các món ăn của Sài Gòn như cơm tấm, bánh mì, các địa điểm nổi tiếng như nhà thờ Đức Bà, tòa nhà Bitexco, hay cả những “thảm họa” như kẹt xe, trời mưa đều được điểm mặt. Là một người Sài Gòn, cảm giác thân thương tràn ngập trong từng cảnh quay.

Mặc dù vậy, phần diễn biến câu chuyện lại thể hiện rõ hơn cái chất của Sài Gòn. Linh hồn của một thành phố luôn nằm ở những người sống trong nó. Trong Sài Gòn, Anh Yêu Em, tất cả các nhân vật dường như đều mang một tính cách chung, tính cách của người Sài Gòn.

Tác phẩm thuộc kiểu đa tuyến với nhiều câu chuyện tưởng chừng như rời rạc, nhưng rồi tất cả đều kết nối với nhau. Năm tuyến nhân vật trong phim mang năm màu sắc khác nhau của thành phố. Chuyện tình của Việt Phương (Huy Khánh) và Thiên Kim (Maya) đại diện cho sự năng động và thành đạt của những người trẻ. Cô Yên Khuê gốc Huế và người chồng ngoại quốc (vợ chồng Đoan Trang) là những người xa lạ nhưng hòa hợp trong tình yêu Sài Gòn. Hai mẹ con Mỹ Tuyền (Phi Phụng) và Mỹ Mỹ (Huỳnh Lập) thuộc lớp người bình dân, “nhiều chuyện” nhưng đầy hào sảng. Cặp đôi đồng tính (Brian Trần – Cường Đinh) thì mang đến tình yêu trẻ trung và đầy trong trẻo.

Song, để lại ấn tượng nhất là hai nghệ sĩ cải lương (Thanh Nam – Ngọc Giàu) sống trong ngôi chùa. Nhắc đến Sài Gòn ngày nay có lẽ ai cũng biết những tòa cao ốc hay những công trình to lớn, còn cái linh hồn nghệ thuật là cải lương thì nhiều người đã quên lãng. Bên cạnh một Sài Gòn hiện đại vẫn có một Sài Gòn truyền thống, nhuốm màu thời gian như thế. Nó náu mình trong con hẻm nhỏ, dần phai mờ như chính môn nghệ thuật đang mai một. Nhưng ở đó vẫn có ngọn lửa của tình người, của những người nghệ sĩ mà ánh mắt sáng lên niềm tự hào khi nói về đam mê của mình.

Sài Gòn, Anh Yêu Em là bộ phim của những khoảnh khắc để người Sài Gòn nhận ra mình trong đó. Ở Sài Gòn, người ta không dòm ngó, soi mói nhau. Hai chàng trai đồng tính nắm tay nhau trên con đường ngược xuôi xe cộ, không một ánh mắt dị nghị, không một lời phán xét. Sài Gòn dang tay, bao dung mọi thứ vào lòng. Ai ở gần ở xa, người Bắc Trung Nam, đứa con xa quê từ bé, quý ông phương Tây cách ngàn cây số, Sài Gòn yêu thương như nhau. Chỉ cần đến Sài Gòn với trái tim rộng mở là người Sài Gòn.

Người Sài Gòn đầy hào sảng và ân tình, nương tựa nhau khi gặp khó khăn. Ngày hôm nay, bà chủ tiệm tóc đặt thùng trà đá miễn phí cho người lữ khách lỡ đường. Ngày mai bà khó khăn, có vị ân nhân chìa tay ra giúp. Tất cả đều diễn ra nhẹ nhàng như hơi thở, thấm đẫm cái hào hiệp của người dân xứ này.

Người Sài Gòn không văn hoa mà yêu thương nhau da diết. Tình yêu có khi lung linh như anh chàng “soái ca” thắp sáng cả cây cầu để bày tỏ tình cảm với người thương, có khi lại khẽ khàng như cái chạm tay vô hình giữa hai chàng trai xa lạ, yêu nhau để rồi xa nhau. Đôi tình nhân khác biệt về văn hóa có lúc giận hờn, chia xa hai bên giá sách, để rồi lại về bên nhau, trao gửi cái nhìn nồng ấm.

Sài Gòn là cái nôi của cải lương, là nơi nuôi dưỡng mạch sống của những người nghệ sĩ suốt nhiều thập kỉ. Trong Sài Gòn, Anh Yêu Em, tuyến chuyện về hai ông bà trong chùa có lẽ lay động cảm xúc nhất. Câu chuyện “già” này không nói về tình yêu mà là tình tri kỉ, thứ tình được kết bằng sự cảm thông và tầm lòng dành cho bộ môn nghệ thuật đang bị bỏ quên. Nó không chỉ mang đến cảm giác hoài cổ mà còn là nỗi suy tư, trăn trở của người nghệ sĩ.

Nơi đó, ông Sáu cùng người bầu bạn lâu năm ngân lại những câu hát đi vào lòng biết bao thế hệ từng mê đắm cải lương. Là Thoại Ba Công Chúa, là Tiếng Trống Mê Linh, là những gì hào hùng và kiêu hãnh nhất của một thời đã qua nhưng nó vẫn còn sống mãi giữa lòng Sài Gòn. Những cảnh quay xuất thần nhất cũng thuộc về tuyến chuyện này như màn trình diễn nửa đêm hay khi tấm màn phân ra hai nửa thái cực cảm xúc. Với sự tìm hiểu công phu và tình yêu cải lương dào dạt, bộ phim như lời tri ân gửi đến những giá trị dân tộc đang bị chôn vùi giữa nhịp sống hiện đại.

Ở vài chỗ, Sài Gòn, Anh Yêu Em chưa thật sự hoàn hảo. Đâu đó vẫn còn những tình huống, lời thoại khuôn sáo đậm chất sân khấu. Diễn xuất của dàn diễn viên cũng không đồng đều tạo ra độ chênh. Bên cạnh lớp nghệ sĩ gạo cội như Thanh Nam, Ngọc Giàu, hay những người có đài từ tốt, tạo ra tiếng cười giòn giã như Phi Phụng và Huỳnh Lập, vợ chồng Đoan Trang có vẻ lép vế vì đều là dân tay ngang. Trong khi đó, Huy Khánh và Maya đều có kinh nghiệm và vẻ ngoài hợp vai, nhưng cặp đôi này lại hơi ngôn tình quá mức.

Mặc dù vậy, bản thân Sài Gòn cũng đâu trọn vẹn. Nó đa sắc, hỗn tạp và cũng lắm chông chênh. Với chất liệu đó, các đạo diễn trẻ đã trích ra những gam màu tươi sáng nhất để vẽ nên bức tranh tuyệt đẹp về thành phố này. Thưởng thức bộ phim, khán giả dễ dàng cảm nhận được tình yêu của ê-kíp dành cho Sài Gòn cũng như sự tươi mới, hào sảng của những con người còn rất trẻ. Sài Gòn, Anh Yêu Em đi vào lòng người không phải bởi sự xa hoa hay kiêu kì, mà bởi những rung động khe khẽ, cảm xúc nhẹ nhàng về tình người, tình nghệ sĩ, tình yêu đôi lứa.

 

Theo Ân Nguyễn/ Báo Trí Thức Trẻ

Hải Nguyên NT3 - 18.10.2016

Gửi phản hồi